Truyện ngắn càng ngẫm càng buồn: “AI ĐỐT ĐỜI AI”

by VietLachVn

Gần 12 giờ đêm, phòng thằng cháu trai tôi vẫn bật đèn sáng trưng. Từ trong phòng phát ra tiếng của trò chơi game đang choảng nhau loạn xạ hòa với mùi khói thuốc lá nồng nặc. Chỉ mới 20 tuổi nhưng cái bụng nó đã phệ ra, nhìn phía sau cứ ngỡ nó phải ngoài ngũ tuần.

Hai tay nó ghì chặt cái điện thoại, say mê với trò chơi đánh game, chốc chốc lại dừng tay, ngúp vài ngụm nước ngọt với vẻ sảng khoái.

– Tối nào con cũng chơi game hả?

Nghe tiếng tôi, nó trả lời nhưng không rời mắt khỏi điện thoại.

– Cũng có khi con lướt Tiktok.

– Con thích mạng nào nhất, Tiktok hay Facebook?

Nó mỉm cười, ngón tay vẫn lướt trên màn hình điện thoại.

– Mạng nào cũng chơi hết!

Nó kể, ngoài Face và Tiktok còn lướt cả Instagram và Youtube nữa.

Học hết lớp 12, nó lên thành phố xin làm công nhân, vừa nghỉ việc ở công ty cũ và đang nộp đơn chờ việc ở công ty mới. Thời gian rảnh, nó thường chơi game và lướt mạng xã hội để giải khuây.

Nó bảo ở thành phố vừa không có bạn bè cũng không có tiền bạc, không ôm điện thoại chứ biết làm gì bây giờ? Sợ nó buồn, vì suốt ngày chỉ quẩn quanh bên chiếc điện thoại, có lần tôi dò hỏi.

– Thế con có muốn đọc một cuốn sách không? Cô có nhiều sách lắm.

Nó nhìn tôi như nhìn một người ngoài hành tinh rồi mỉm cười, lắc đầu.

– Con chẳng bao giờ đọc sách, chán lắm!

Nó đưa điếu thuốc lá lên môi rít một hơi rồi lại cúi xuống dán mắt vào chiếc điện thoại.

Tôi lặng thinh, bước ra khỏi phòng, trả lại không gian riêng cho thằng cháu. Tôi đang nghĩ đến nó của 5 hay 10 năm nữa có lẽ vẫn sẽ ngồi trước ban công hay cửa một căn phòng trọ nào đó, vẫn mải miết lướt ngón tay trên điện thoại, vẫn rít thuốc lá với một lon nước ngọt kế bên chăng?
Tôi không biết nhưng tự nhiên tôi thấy buồn…

Tác giả Nguyễn Nga

CẢM ƠN BẠN ĐÃ ĐỌC
Nếu bạn thích bài này hãy chia sẻ:

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bình Luận