Truyện ngắn để ngẫm: CHIA CÁCH TÌNH THÂM – TÁC GIẢ NGUYỄN NGA

by VietLachVn

Anh em đều tha phương cầu thực, chỉ mình chú Sáu bám giữ đất quê. Còn nhớ trước ngày giỗ cha, chú Sáu dậy từ mờ sáng, quét từ sân ra ngõ sạch sẽ, tinh tươm. Chú mở rộng hai cánh cửa nhà, pha một bình trà và ngồi chờ đợi những người anh em phương xa về thăm.

Nhưng lần lượt từ anh lớn đến em út đều đi ngang, về tắt, tránh né qua ngõ nhà chú. Buồn tím ruột bầm gan, chú Sáu lại xách cái ghế ra sân, canh chừng ai đi qua, vẫy tay như con mèo thần tài vẫy khách.

Ngượng ngùng quá, thằng Út đành chở vợ con tạt vô. Nhưng ngồi chưa nóng chỗ, nó bảo có việc bận rồi xin phép chở vợ con đi ngay. Chú Sáu nhìn theo khói xe máy của em, lòng buồn hiu hắt.

Tối ấy sẵn hơi cay trong người, lăm le cây búa tạ trong tay, chú Sáu đi thẳng ra cửa. Một tràng dài tiếng động thình thình vang lên đinh tai, nhức óc. Vợ chú hoảng hốt chạy ra, gào thét.

– Uống quá…hóa điên hả? Sao lại đi phá nhà mình?

Đôi mắt đỏ hoe, chú Sau ngồi bệt xuống thềm nhà, giọng bức xúc.

– Có phải bà nói gì…làm mất lòng anh em tui nên họ mới không tới nhà tui nữa không?

Thím Sáu sửng sốt, sau câu nói như kết tội của chồng. Thím vội phân bua.

– Tui thề…tui mà nói nặng nhẹ ai nửa lời, ra đường cho xe cán tui đi!

Như chợt nhớ ra, lời vài người hàng xóm xì xào vào tai mình, vợ chú liến thoắng.

– Có mấy người hàng xóm, họ nói từ ngày mình xây nhà lớn, anh em ông ganh ghét, đố kỵ nên mới không thèm qua. Họ bảo…con gà tức nhau tiếng gáy…!

– Thôi. Đừng có mà đổ dầu vô lửa! Anh em tui có khi không nghĩ vậy nhưng bởi miệng mấy người hay đặt điều, thêu dệt để tui nghĩ xấu cho anh em mình!

Vợ chú Sáu gân cổ cãi lại.

– Vậy chứ sao trong đám giỗ, anh Hai lớn tiếng chỉ trích vợ chồng mình thích phô trương, xây nhà to để khoe mẽ…

Choang. Trong tai chú Sáu lại vang lên tiếng cái ly vỡ dưới đất, hôm thằng Út dằn mặt vợ. Bởi cô em dâu cứ mỉa mai chồng: “Anh hay chê anh Sáu nghèo mà giờ nhìn đi, người ta nhà cao cửa rộng. Tính ra, cái bếp nhà mình còn chưa bằng cái phòng ngủ của vợ chồng anh…”.

Chú Sáu nằm bóp trán, nhớ về những ngày xưa. Ngày mà ở chính mảnh đất này, chú vẫn còn ở trong ngồi nhà tranh, vách đất, cái giường gỗ, bốn chân đã lúc lắc. Mỗi đợt gió đánh vào vách, cả ngôi nhà lại rung lắc theo. Ấy vậy mà, đám giỗ nào của cha mẹ, anh em cũng kéo về nhà chú quây quần, sum vầy, cười nói rổn rảng bên nhau. Để sáng hôm sau, họ ngủ xếp lớp như cá mòi từ trong nhà ra đến ngoài sân. Ký ức ấy khiến lòng chú bình yên như cảm giác được thấy mặt trời mọc mỗi sáng mai.

– Mà cũng tại ông cứ im lặng nên anh em không hiểu hoàn cảnh mình…Hay ông nói thật cho họ biết, căn nhà này là tiền thằng con trai mình đi xuất khẩu lao động, nó dành dụm gởi về cho mình xây nhà. Mà thật ra, mình còn thiếu lại tiền vật liệu, chưa trả hết. Không phải nhà mình giàu có gì đâu…

– Thôi, bà đừng có làm rối chuyện lên nữa. Càng giải thích lại càng xích mích!

Chú Sáu cằn nhằn vợ, bởi không muốn lòng rối ren những ý nghĩ không hay về anh em.

Buổi tối, chú Sáu ngồi trước sân, ngắm nghía ngôi nhà mới, mùi sơn cửa vẫn còn vương lại, miệng thầm thì: “Anh em như chân cùng tay. Ai giàu mình mừng, ai đói mình thương. Họ không đến…chắc không phải tại ngôi nhà này đâu…”. Nghĩ vậy mà sao nước mắt chú Sáu vẫn chảy ra….!?

✍Tác giả: Nguyễn Nga

Trích từ tập truyện ngắn từ cổ chí kim chưa xuất bản!

Nếu thấy câu chuyện hay, ý nghĩa, bạn đọc đừng quên chia sẻ nhé!

#nguyennga #vietlachvn #ebooktruyen #tieuthuyet #truyenngan #tieuthuyet #sach#tienmacdoa #tacgianguyennga

#bagiadentuamphu #henanhlucnuadem

CẢM ƠN BẠN ĐÃ ĐỌC
Nếu bạn thích bài này hãy chia sẻ:

BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM

Bình Luận